Thế giới nội tâm của phụ nữ và những cảm xúc khó gọi tên trong tranh vẽ của họa sĩ Jiayue Li

Những gương mặt lạnh lùng ẩn giữa cánh hoa, đôi mắt cài trên mái tóc, cơ thể hòa vào cây cỏ hay những nhân vật đang thì thầm với nhau. Dưới nét vẽ của Jiayue Li, những người phụ nữ gần như không một ai mỉm cười. Không phải tức giận, cũng chẳng phải buồn bã, mà là một trạng thái tĩnh lặng đến tận cùng.

Trong thế giới của Jiayue Li, những hình ảnh quen thuộc được đặt vào các tình huống phi thực tế để trở thành cách kể chuyện về cảm xúc, bản sắc và trải nghiệm của phụ nữ. Khi nhìn những bức tranh ấy đủ lâu, bạn sẽ có cảm giác không phải họ đang nhìn mình, mà chính bạn đã vô tình bước vào lãnh địa của họ…

Jiayue Li (李佳月) là một họa sĩ minh họa và nhà thiết kế đồ họa người Trung Quốc được nhiều người chú ý. Cô sinh ra tại Thành Đô, từng theo học tại Cao đẳng Thiết kế & Sáng tạo, Đại học Đồng Tế Thượng Hải, sau đó tốt nghiệp chương trình Thạc sĩ Thiết kế Khởi nghiệp tại School of Visual Arts (SVA), New York.

Phong cách của cô tìm thấy sự cân bằng đặc biệt giữa chủ nghĩa siêu thực và những quan sát tinh tế. Jiayue Li thường sử dụng chì màu trên giấy có bề mặt tạo vân, với những nét vẽ mềm mại, tỉ mỉ để tạo nên một thế giới mộng mị, bí ẩn và giàu sức gợi. Trọng tâm trong sáng tác của cô luôn xoay quanh việc khám phá bản sắc phụ nữ, thế giới cảm xúc nội tâm và sự nhận diện bản thân.

Jiayue Li mô tả phong cách của mình bằng ba đặc tính: surrealistic, elusive & insightful – siêu thực, khó nắm bắt và giàu tính chiêm nghiệm. Thay vì đơn thuần tái hiện hình dáng của một chủ thể, cô muốn bố cục có khả năng khơi gợi suy nghĩ và cảm xúc ở người xem. Thiên nhiên, nhiếp ảnh và đặc biệt là thời trang đều trở thành nguồn tham chiếu cho cách cô xây dựng hình ảnh.

Các nhân vật nữ xuất hiện xuyên suốt trong tác phẩm của cô. Họ hòa làm một với thiên nhiên và những vật thể kỳ lạ, như thể đang tồn tại ở ranh giới giữa hiện thực và tưởng tượng, mời người xem soi chiếu những trải nghiệm và suy tư của chính mình vào tác phẩm. Hoạ sĩ từng chia sẻ, cô không vẽ những điều xảy ra trong hiện thực mà thứ cô vẽ chính là hình hài của cảm xúc.